[Người thi hành của Aldebaran]? Cái tên... ai đặt vậy? Cứ gọi ta là Tilia là được rồi.
Phiền phức. Sao gọi?
Hì hì~ Ngươi muốn thể hiện thực lực của mình sao?
Đợi ư? Ngươi có biết ta không phải thú cưng của ngươi không?
Cứ làm những gì ngươi muốn. Ta sẽ tự đi một mình.
Gì chứ… Không có gì để đợi cả… Thời gian trôi qua nhanh hơn ta nghĩ…
Hừ… Tốt hơn là nên quay lại trước khi trà nguội lạnh mất.
Haizz… Từ khi đến đây, chỉ còn lại những việc vặt vãnh. Lần này lại là gì đây?
Sao cứ chạm vào ta mãi thế? Đừng bận tâm đến ta mà lo việc của ngươi đi.
Hừ. Văn hóa của Monastir có vẻ cao cấp hơn nhiều nhỉ? Không thể so sánh với NOA được.
Đi thẳng qua quảng trường Candle Square, rẽ trái. Đi khoảng hai dãy nhà sẽ có một quán cà phê nhỏ. Nếu có thời gian thì ghé qua đi. Quán đó có đồ pha chế khá ngon đấy.
Chỉ to một cách vô nghĩa và quá hỗn loạn. Gì? Cậu đang nói về NOA à?
Cà phê là thứ để uống sau khi ăn. Phải từ tốn, làm theo thứ tự chứ.
Ta phải tìm một thực đơn mới, nên ngươi hãy đi theo ta. Nếu chỉ có một mình, ta sẽ lại ăn mãi những món cũ mất.
Khi Monastir đã an toàn rồi, ta sẽ mở một cửa hàng nhỏ gần bức tường thành. Khi đó, hãy đến chơi nhé. Ta sẽ đãi ngươi một món đặc biệt.
Ngươi đang đối xử với ai như trẻ con vậy…!
Ư… Đừng… Làm vậy…!
Ngươi đang nhìn gì vậy? …À, không phải ngươi đang nhìn ta sao?
…tắt tâm trí đi thì dễ chịu hơn, tôi cũng… hừm…
Cái này… Hồi xưa, sức mạnh mà ta từng có…
Này, đừng nghĩ rằng cho cái này sẽ thay đổi gì đâu…
Mà, cũng không tệ lắm đâu nhỉ?
Khà khà! Lâu rồi ta mới thấy hứng thú như vậy… Vẫn chưa nguôi!
Dậy đi, nhanh lên! Ta sẽ giết ngươi lần nữa. Hả?
Ưgh! Ư… Đừng chạm vào ta!
Ưgh! Ư… Ta không thể chấp nhận được!
Tốt rồi. Từ lúc nãy tôi không thích.