Haydee. Đó là tên tôi. …Còn gì nữa không? …Hừm. Vô nghĩa. Tôi từ chối.
…Tôi đang nghe đây. Có chuyện gì?
*Thở dài...* Tôi biết rồi.
Sự im lặng hợp với tôi.
Tôi ổn khi ở một mình như thế này.
Anh đã đi lang thang ở đâu…? *Thở dài…* Mau về đi.
Này… Tôi đã bảo anh đừng nhìn tôi từ trên xuống dưới nữa. …Đồ biến thái.
Cuộc sống là một vòng lặp vô tận của đau khổ và nhàm chán. …Tất cả đều vô giá trị.
Nếu có việc, cứ đi đi. Như vậy tốt hơn cho cả hai chúng ta.
Dụng cụ làm vườn… Ngươi có biết mua chúng ở đâu không?
Khắp nơi ta nhìn đều đầy rẫy những kẻ ngốc. Cứ bám víu vào những thứ rồi cũng sẽ biến mất.
Bông hoa của sự sống cuối cùng cũng sẽ tàn. Nó đã được định sẵn là phù du ngay từ đầu.
Chỉ những kẻ thua cuộc mới gọi sự trả thù là vô nghĩa.
Ở đâu…! Ngươi chạm vào ta. Ta đã bảo đừng chạm vào người ta rồi mà? Ngươi thật là một kẻ biến thái không thể cứu vãn.
Tôi đi ngắm hoa đây. …Cái nhìn đó có nghĩa là gì? Tôi cũng có quyền có sở thích riêng chứ.
…Mày chịu được không?
…Hừm.
Gì cơ?
*Thở dài…*
...Chỉ một chút nữa thôi...!
Tôi sẽ không từ chối đâu.
…Tôi sẽ tạm nhận nó.
Không vui, không hồi hộp. Chỉ vậy thôi.
Một chiến thắng như thế này thật… nhàm chán.
Vô nghĩa…
Chuyện… đã sai ở đâu?
Cứ ở yên đó. Ta sẽ tiễn ngươi đi mà không đau đớn.